Đốn Ngộ

Đốn Ngộ

                     

                         Hoa Xuân thoát đã rụng lần

                         Trong Tâm Vô ngại, trên thân Vô thường

                         Sáng thí phát, tối niệm hương

                         Ngẩn ngơ lớp bụi còn vương áo đà

                         Nắng chiều dọi bóng Thiền na

                         Sương chang Hộ niệm Lăng Già canh khuya

                         Cõi đi chung một cõi về

                         Phù hư nào khác Bồ Đề Chơn Tâm

                         Lung linh ngời ánh trăng rằm

                         Soi hồ Tịnh thủy, nẩy mầm Từ quang

                         Thiền đường, tịnh tọa- Ngỡ ngàng!

                         Thấy dường ai đó hai hàng lệ rơi

                         Hỏi ra em đã vì tôi

                         Nửa đời xõa tóc chờ nơi cửa Thiền

                         Ta bà là cội nhân duyên

                         Tôi cười- Đốn ngộ...trong niềm vui em!

 

                                       TRẦM MẶC HOA HUYỀN